Diễn Đàn Vân Đồn

Nơi giao lưu, kết bạn và cùng nhau thể hiện cá tính

Tự động đăng nhập lần sau

Bài gửi sau cùng

»Máy đo độ đụcvuonghoang2388 Tue 17 Nov 2015, 14:39
»Dưỡng đo, căn lá giá rẻvuonghoang2388 Sun 15 Nov 2015, 14:31
»Máy dò kim loại cầm tayvuonghoang2388 Thu 12 Nov 2015, 14:43
»Phụ kiện cửa kính phù hợp để lắp đặt cửa đẩyduancuacuon Tue 10 Nov 2015, 16:51
»Bút camera, camera bút, camera ngụy trangvuonghoang2388 Tue 10 Nov 2015, 08:40
»Máy hiệu chuẩn âm thanh, thiết bị hiệu chuẩn âm thanhvuonghoang2388 Tue 10 Nov 2015, 08:37
»Những thông số quan trọng của bản lề sàn ADLER A- 2000duancuacuon Fri 30 Oct 2015, 10:30
»Sửa khóa cửa cường lực ở đâu Hà Nội tốt nhất?duancuacuon Thu 29 Oct 2015, 15:11
»Bản lề sàn Newstar Hs-233Zduancuacuon Wed 28 Oct 2015, 14:35
»Nhận cung cấp phụ kiện VVP số lượng lớnduancuacuon Tue 27 Oct 2015, 18:28

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5

Thông điệp [Trang 5 trong tổng số 5 trang]

Chủ đề mới hơn

Chủ đề cũ hơn

Thành viên cấp 5

vẹtcutie

vẹtcutie
Thành viên cấp 5
First topic message reminder :

Đau thương đến chết.
- Quỷ Cổ Nữ -

Phần 1 - VẠN KIẾP

Phần dẫn

Mây trĩu nặng. Một đêm oi bức thường thấy vào cuối mùa hè ở thành phố Giang Kinh.

Trương Thông từ trong quán cà phê "Đừng quên em" trước cổng trường đờ đẫn đi ra, định ngửa mặt lên trời than thở, nhưng vừa ngẩng đầu lên thì anh bỗng chết lặng, hai mắt mở to vì kinh hãi.

Trên vòm trời đen đặc xuất hiện bốn chữ màu đỏ thẫm:
Đau thương đến chết

Từng nét chữ như được viết bằng máu, nhìn kỹ hơn thì đúng là viết bằng máu thật. Máu tươi đang từ các nét chữ rớt xuống và một giọt rơi ngay trên môi Trương Thông.

Lẽ nào những lời của người ấy đều là thật?

Trương Thông không muốn tin. Đó chỉ là những lời nói quá ư hão huyền mà thôi. Anh cố dụi mắt, trên trời làm gì có dòng chữ nào, càng không hề có máu tươi rơi xuống. Có lẽ vì mình quá đau đớn nên mới có ảo giác quái đản như vậy.

Những lời nói của Phó Sương Khiết vẫn như từng mũi kim nhói vào tai Trương Thông. "Anh ấy... rất cầu tiến, năm sau sẽ có bằng tiến sỹ - tiến sỹ tại chức, anh ấy... theo đuổi em rất quyết liệt, em... thực tập ở phòng anh ấy, nửa năm trời ngày nào cũng ở bên nhau, em thật sự không biết phải làm thế nào. Nói chung là anh ấy... chín chắn hơn anh, rất tâm đầu ý hợp với em, cho nên em không muốn làm khó cho mình, cũng không muốn lừa dối anh... Anh là người tốt, rất đẹp trai, là "bản sao của Lưu Ngọc Đống" (1), anh là ngôi sao bóng rổ của trường, chắc không ít con gái theo đuổi... chúng ta vẫn là bạn tốt của nhau, được không?"

Ngay từ lúc Phó Sương Khiết hẹn anh ra đây gặp gỡ, Trương Thông đã có linh cảm chẳng lành. Quán cà phê "Đừng quên em" dường như đã trở thành nơi các cặp tình nhân trong trường khi đã nhạt tình lựa chọn để chia tay. Từ ngày khai trương đến nay, đã có không biết bao nhiêu cặp uyên ương từ đây mà chia đi đôi ngả. Trước đây nửa tiếng, Phó Sương Khiết vẫn là cô bạn gái xinh đẹp mà Trương Thông hằng nâng niu trân trọng, còn lúc này, anh ngơ ngẩn nhìn theo nàng duyên dàng ngồi vào chiếc xe hơi Chi-ê-ta (2) nghênh ngang phóng vụt đi.
Mình chỉ có xe đạp, đương nhiên không "chín chắn" rồi. Đáng lẽ phải sớm nhận ra cô ấy mới đúng là người "cầu tiến".

Nhưng còn tình yêu say đắm suốt ba năm nay? Những tình cảm trong sáng sôi nổi thuở ban đầu và chuỗi đam mê nồng nàn khăng khít, lẽ nào lại đơn giản tan biến như thế này? Trương Thông nhận ra mình quả là chưa chín chắn. Chàng trai có tầm cao 1,89m đứng ngay trên đường, nước mắt giàn giụa.

Chớ để nước mắt rơi, nhất là không thể để bạn bè trông thấy, vì hình ảnh của mình vẫn thật sự quan trọng.

Anh cố kìm nén những ký ức vừa ngọt ngào vừa khổ sở. *****g ngực anh đau nhói.
Thì ra đây là "cảm giác đau nhói trong tim"? Thế mà anh cứ tưởng những ca khúc diễn tả thất tình chỉ toàn là cái thói "không ốm mà rên"!
Anh chợt cảm thấy hình như từ sau kỳ nghỉ hè, những chuyện đen đủi cứ liên tiếp đến với mình. Khi thực tập ở bệnh viện đã xảy ra vài sự cố lớn nhỏ, trong giải vô địch bóng rổ các trường đại học toàn thành, anh thi đấu thất thường, từ vị trí trung phong bị đưa ra rìa ngồi chơi xơi nước. Còn bây giờ, người yêu suốt mấy năm qua bỗng nói lời chia tay sau một ly cà phê. Tất cả là thế nào vậy?
Đứng lặng hồi lâu, quán cà phê phía sau lưng đã đóng cửa, xung quanh tối đi và trở nên yên tĩnh, chỉ còn ngọn đèn đường gần đó trải trên mặt đất bóng đen trông dữ dội của anh. Anh biết dù mình vẫn đang đứng thẳng nhưng cõi lòng thì đã như cái bóng đang nằm một cách bạc nhược trên đường kia.

Đi thôi, dù sao ta cũng phải bước đi.

Anh gắng hết sức cất bước về phía cổng trường ở bên kia con đường.
Nhưng dường như trong *****g ngực anh vẫn chất đầy những niềm thương cảm và phiền muộn, nên mỗi bước đi lại nhói lên một cơn đau. Anh thấy chóng mặt nên đành đứng lại và hít thở sâu.
Để hít thở dễ hơn, anh ngẩng đầu và lại một lần nữa chết lặng. Trên nền trời đen thẫm là bốn chữ "Đau thương đến chết" bằng máu, từng giọt máu tươi nhỏ xuống từ các nét chữ, rơi vào môi anh, anh thấy rõ ràng máu dính âm ấm trên môi.

Lần này, Trương Thông ngờ ngợ lấy tay quệt lên môi và chìa ra khoảng sáng lờ mờ của ánh đèn đường, trên ngón tay đúng là vết máu đỏ sẫm!
Lẽ nào những lời ông ta nói... là sự thật?

Đôi chân Trương Thông bắt đầu run run.

Anh chợt thấy mũi nóng rát, bèn đưa tay quệt và không thể không mỉm cười: hoá ra là mình bị chảy máu cam. Chắc là tức giận vì thất tình nên bốc hoả lên đầu rồi. Lúc này lại phải ngửa mặt lên trời để máu đỡ chảy ra, chứ thực ra làm gì có dòng chữ bằng máu nào? Chỉ là mình hù hoạ mình mà thôi.

Bên tai chợt vẳng đến tiếng thét inh ỏi, Trương Thông sững sờ, nhận ra mình đang đứng giữa đường. Ánh đèn pha chói mắt chiếu thẳng vào người, một chiếc ô tô đang lao tới. Anh muốn co chân chạy nhưng *****g ngực lại nhói đau, cất bước rất khó khăn.

Trong phút gay cấn ấy, anh chợt nhìn thấy một bóng người mặc áo mưa dài, chiếc mũ chóp nhọn dựng lên che lấp gần như toàn bộ khuôn mặt.

Lẽ nào đúng là người ấy?

Tiếng bánh xe phanh gấp trên mặt đường rít lên chói tia trong đêm thanh vắng, sau một tiếng "ầm" vang lên là những tiếng kêu hoảng loạn "đâm phải người rồi, mau gọi xe cấp cứu!"
Trên bãi cát bên hồ bơi Chiêu Dương, Sương Khiết uể oải nằm trên ghế, sau cặp kính râm là cặp mắt vô hồn, thẫn thờ nhìn mặt hồ lặng sóng.
Bàng Quân bước lên bờ, sau khi bơi một vòng thật thoải mái, nhìn thấy bộ dạng ỉu xìu của Sương Khiết, anh vừa ái ngại vừa bực mình: cô ấy sao thế nhỉ? Liệu đến bao giờ thì mới thôi?

Anh bước tới, vẫn giữ được vẻ bình thản, hiền hoà đặt tay lên bờ vai đề trần của Sương Khiết, nhẹ nhàng nói: "Kìa, em ngồi đây lâu như vậy, người còn chưa dính tý nước nào. Em cũng biết thời tiết ở Giang Kinh, sắp đến mùa mưa, trời sẽ trở lạnh, hôm nay trời còn đẹp, có lẽ là dịp cuối cùng để đi bơi, sao em không tranh thủ bơi cho đã?"
Sương Khiết lạnh nhạt nói: "Hôm nay em thấy không mấy thoải mái, anh cứ bơi đi, em ngồi đây ngắm và phơi nắng cũng rất dễ chịu rồi".
Bàng Quân không kìm được cơn giận nữa, nắm chặt cánh tay Sương Khiết, nói gay gắt: "Em vẫn còn nhớ đến chuyện của Trương Thông chứ gì? Cậu ta bất cẩn bị xe đâm, đó là do cậu ta đen đủi, sao em cứ đăm chiêu như đưa đám mãi thế?"

Sau cặp kính râm, nước mắt Sương Khiết trào ra: "Anh ấy bị xe đâm sau khi em nói lời chia tay. Anh ấy là một cầu thủ rất nhạy bén, sao có thể nói là bất cẩn được? Em nghe nói, trước khi chiếc xe tải đó đi tới, anh ấy đã đứng rất lâu ở giữa đường, mọi người gọi mà anh ấy cũng không hề phản ứng, rõ ràng vì đã nghĩ quẩn..."
"Dù cậu ta tự sát vì thất tình thật, cũng chỉ cho thấy cậu ta không đủ cứng rắn, chứ liên quan gì tới em? Chẳng lẽ em không có quyền tự do lựa chọn tình yêu hay sao?"
"Chẳng lẽ em không có quyền tự do đau xót à?" Sương Khiết giận dữ đứng dậy, cô vẫn bị Bàng Quân nắm tay kéo lại. Cô gỡ bỏ kính râm, lạnh lùng nhìn Bàng Quân. Bàng Quan chợt thấy ớn lạnh bèn bỏ tay ra.
Sương Khiết bước thẳng về phía hồ, Bàng Quân gọi với theo, cô cũng không buồn quay lại, chỉ nói: "Em xin tiếp thu ý kiến của anh, bơi một lần cho đã!"
Những người ngồi trên bãi cát nghe tiếng tranh cãi của đôi trai gái đều chăm chú nhìn họ, Sương Khiết bèn nhìn lại như muốn nói: có gì hay mà nhìn? Chưa thấy ai giận dỗi nhau bao giờ à?
Chợt một bóng người trông kỳ quái lọt vào tầm nhìn của cô: phía trước khoảng rừng đằng xa, một người cao gầy, đội sùm sụp mũ mưa dựng lên, khiến người ta không nhìn rõ mặt.
Lẽ nào là người ấy?
Sương Khiết tiếp tục meo theo mép nước, cô càng cảm thấy có điều không ổn, bèn đưa mắt nhìn lại lần nữa, người mặc áo mưa ấy đã biến mất như bóng ma, cô thấy rờn rợn, có ý muốn quay về, nhưng nước hồ trước mặt như có ma lực hút cô đến đó.
Bàng Quân thoáng cảm thấy bất an, lại gọi lần nữa, nhưng Sương Khiết đã xuống nước rồi.
Nước hồ có thể rửa sạch các vệt nước mắt, đó là mong muốn duy nhất của Sương Khiết lúc này.
Cô hít một hơi dài, chúi đầu lặn xuống, chân tay khẽ khua lên trên để toàn thân chìm xuống, cô như để tâm đến cảm giác rơi xuống độ sâu, hình như làm thế này mới có thể làm vơi bớt mặc cảm tội lỗi của mình.
Nước hồ gần bờ không sâu, nên Sương Khiết xuống được tận đáy hồ, đột nhiên toàn thân cô như bị co rút.
Trên lớp cát đáy hồ, hằn sâu bốn chữ: "Đau thương đến chết".
Dường như mỗi chữ đều viết bằng máu, mà đúng là máu thật! Những vệt đỏ tươi loang dần trong nước, chầm chậm trôi về phía cô.
Trời ơi, lẽ nào những điều người ấy nói là thật?
Không thể! Sương Khiết lại nhìn thật kỹ, cô nhận ra rằng không thể nhìn rõ đáy hồ vì ánh sáng quá yếu, không thể đọc chữ, và càng không thể trông thấy máu. Tất cả chỉ là do mình tưởng tượng ra.
Nhưng cô vẫn thấy sợ bèn thôi khua nước, rồi từ từ nổi lên; khi đã thấy ánh sáng ở phía trên đầu, cô bất giác cúi nhìn xuống đáy hồ một lần nữa, và cô vẫn thấy rõ ràng bốn chữ bằng máu "Đau thương đến chết" in trên nền cát. Vài vệt nước đỏ loang ra từ những chữ ấy lại còn quấn lấy cô, cùng dâng lên phía mặt nước.
Tim cô đột nhiên thắt lại.
Đã vào giữa thu, trong phòng thực nghiệm giải phẫu của tổ nghiên cứu giảng dạy giải phẫu trường Đại học Y số 2 Giang Kinh ngập tràn cảm giác lạnh lẽo dường như vĩnh viễn không thể xua tan. Phó giáo sư Chương Vân Côn mặc áo blu màu xanh nhạt, đeo khẩu trang chuyên dùng, đi găng cao su, trợ lý của ông đã xếp ngay ngắn các dụng cụ phẫu thuật như dao mổ, kim, cưa, panh, kéo, kẹp mạch máu...
Trưởng phòng bảo vệ của trường - Vu Tự Dũng, cũng mặc áo choàng trắng theo quy định của phòng giải phẫu, đeo khẩu trang đứng ở góc phòng, nhìn thi thể của nữ sinh đặt trên bàn mổ, lại nhìn Chương Vân Côn; dù không thể thấy xúc cảm trên mặt Vân Côn nhưng nhìn đôi mày ông nhíu lại thì cũng có thể đoán được phần nào.
Hẳn là ông chợt nhớ về những chuyện cũ cách đây 11 năm: "Vụ án mưu sát phòng 405" - những cái chết đầy bí ẩn (3).
"Thầy Vân Côn ạ, những cái chết của mấy sinh viên gần đây không thấy có vẻ gì là ngẫu nhiên, nhưng vẫn rất khác với "Vụ án mưu sát phòng 405". Các sinh viên này đều chết vì những nguyên nhân có thể xác định được". Ông Dũng cảm thấy lúc này mình nên nói vài câu gì đó.
"Tôi biết chút ít về cảnh ngộ của nữ sinh này, còn những người kia thì không rõ, liệu anh Dũng có thể kể sơ qua không, chưa biết chừng sẽ giúp tôi xác định nguyên nhân của ca tử vong này".
Ông Dũng thở dài, nói bằng giọng trầm trầm: "Đến hôm nay đã có 5 người chết, đều là sinh viên năm thứ hai của Viện Lâm sàng. Đầu tiên là nam sinh Trương Thông, chết vì tai nạn giao thông ngay trước cổng trường. Nghe nói tối hôm đó cậu ấy vừa chia tay với người yêu, có người thấy cậu ấy đứng lặng giữa đường rất lâu, nên cũng có khả năng là tự sát. Người thứ hai, lại chính là Phó Sương Khiết, người yêu cũ của Trương Thông. Cô này yêu một anh tiến sỹ ở Bệnh viện trực thuộc số 1 nên đã bỏ Trương Thông. Sau khi Trương Thông chết một tuần, cô ta bị chết đuối ở hồ Chiêu Dương. Theo như người yêu mới của cô ta kể lại, trước khi xuống nước, tâm trạng của cô ta rất không ổn, hình như cảm thấy có trách nhiệm trong cái chết của Trương Thông nên hai người đã cãi nhau, bởi vậy cái chết của Sương Khiết có khả năng liên quan đến Trương Thông.
Toàn trường xôn xao bởi hai tai nạn này, nhưng có thể giải thích được nguyên nhân nên mọi người cũng không căng thẳng lắm; cho đến khi liên tiếp xảy ra ba cái chết sau đó thì cả trường mới thật sự quan tâm. Ba sinh viên này, một người bị ngã từ trên gác xuống trong khi đang lau cửa kính làm vệ sinh; một người vi phạm quy định của trường, thuê nhà ở bên ngoài, chết vì ngạt khí gas; còn nữ sinh Ân Văn Phương này, thầy cũng biết rồi, cô ấy thực tập ở khoa sản Bệnh viện trực thuộc số 2. Trong khi tham gia ca mổ đẻ bình thường, cô bất chợt ngất xỉu, ngã vào bàn mổ, bị kéo đâm vào cổ... Những cái chết này có phần ly kỳ, nhưng qua điều tra chi tiết và sự xác nhận của nhân chứng thì hoàn toàn là sự cố bất ngờ. Nhưng vì trường ta có lịch sử "Vụ án mưu sát phòng 405" nên phải xử lý hết sức thận trọng. Chúng tôi đã liên hệ với Sở công an, đang thuyết phục họ tổ chức điều tra, nhưng cũng chẳng mấy hy vọng vì không có bất cứ dấu vết nào chứng tỏ đây là các vụ giết người. Chính chúng tôi cũng không biết nên điều tra cái gì, những cái chết này rõ ràng đều là các sự cố, thì đề phòng sao được? Nghĩ đi nghĩ lại, chúng tôi cùng bệnh viện và các thầy chủ nhiệm bộ môn đã vận động được gia đình Văn Phương cho phép giải phẫu tử thi, ít ra cũng có thể tìm ra nguyên nhân khiến cô ấy ngất đi hôm đó".
Vân Côn cau mày nói: "Tôi cũng không đảm bảo là sẽ làm rõ được. Giải phẫu bệnh lý có tác dụng rất lớn với việc xét đoán, nhưng cũng chỉ có giới hạn". Ông nhanh chóng ghi nhận những thông tin mà Tự Dũng vừa nói, đồng thời tiếp tục quan sát kỹ thi thể của Văn Phương từ đầu đến chân.
Đột nhiên ông dừng lại, ngón tay trỏ gõ nhẹ vào vùng mắt cá chân của thi thể. Ông cầm kính lúp, khom người quan sát khu vực này. Chừng ba phút sau ông chợt đứng thẳng lên.
"Còn chi tiết nào nữa không, xin anh Dũng cứ cho tôi biết".
Chú thích:
(1) Tên một cầu thủ bóng rổ nổi tiếng thời đó.
(2) Tên một loại ô tô Trung Quốc, sản xuất tại Thiên Tân. Dùng hai chữ Hán "Tiệp Đạt".
(3) Xem "Kỳ án ánh trăng" tiểu thuyết cùng tác giả, NXB Văn hoá Thông tin xuất bản năm 2006.

http://www.vandonstar.com

Thành viên cấp 5

vẹtcutie

vẹtcutie
Thành viên cấp 5
Chương 48
LUÂN HỒI


Nó là con gái mình?
Chẳng lẽ đúng là cái lần đó…
Thảo nào mà Đỗ Nhược đã dẫn con đến Tân Thường Cốc để tìm mình, muốn để con gái được gặp bố, bố được con. Tiếc thay, đã lỡ hết cả.
Đây lại là trò ác của ông trời?
Hay là sự trừng phạt đối với ta?
Lão chợt nhận ra trái tim mình vẫn chưa chết. Khi biết Tư Dao là con gái mình, lão hối hận chỉ muốn chết cho xong.
Đây là điều tàn khốc nhất, cũng là sự báo ứng sát nhát và đích đáng nhất.
Có lẽ mình cũng nên lấy làm mừng, vì đã nhiều lần cứu được Tư Dao thoát khỏi bọn Đắt Quảng, thoát khỏi tay Lưu Dục Chu, nên cho đến nay nó vẫn còn sống.
Nhưng đây chẳng phải lại là càng tàn nhẫn gấp bội hay sao?
Mình đã tự tay giết chết con mình?
Mình đã thiết kế trò chơi, cho rằng trong toàn bộ câu chuyện, mình chỉ là một người ngoài cuộc, một người điều khiển, không thể nào ngờ mình lại trở thành một vai cực kỳ đáng buồn trong đó.
Kết cục của mình sẽ là gì?
Liệu có phải là luân hồi đau thương đến chết không?
Lão rống lên một tiếng thật dài, như một con thú bị thương. Năm xưa ở Tân Thường Cốc, mỗi khi nghĩ đến nỗi khổ đau, lão vẫn thường rống lên như thế.
Lão vẫn ngồi đó. Tắt đèn, ngồi trong bóng tối. Cũng như xưa, lão vẫn sợ ánh sáng, vì con tim lão tối đen.
Có lẽ, mình cần có một lần lột xác.
Trên đời không có nỗi đau nào lớn hơn thế này.
Cô chỉ còn có thể thở rất yếu ớt.
“Anh hãy hứa với em, nếu em đi trước anh, thì anh đừng đau xót”. Tư Dao thấy mình nói ra mỗi tiếng sao mà khó nhọc thế này.
“Anh không đau xót, vì anh sẽ đi với em trong cùng một ngày”. Lâm Nhuận ngồi bên giường cô, cả hai đều mặc quần áo bệnh nhân. Sao vậy? Vì anh cũng nằm viện ư? Bảo hiểm y tế của đơn vị anh ở bệnh viện trực thuộc số 1 của đại học Y Giang Kinh, sao anh lại đến nằm viện này?
“Em đừng nói dại mồm dại miệng, phải có hy vọng chứ! Chưa biết chừng, chuyện thần kỳ sẽ đến!”
Nhưng Tư Dao biết, chuyện thần kỳ sẽ không thể đến với cô.
Ánh mắt Lâm Nhuận vẫn rực sáng ngọn lửa tình yêu: “Em đừng nói vớ vẩn, chúng ta đều không sao cả, em chỉ đang mệt mà thôi!”
“Em cảm thấy nếu em nhắm mắt lại thì rất khó mà mở ra được. Hãy dể em được ngắm anh nhiều hơn…”
Lâm Nhuận òa khóc, nước mắt lã chã rơi ướt cả bàn tay Tư Dao.
Tư Dao cũng nước mắt đầm đìa, cô nhìn lên, chỉ thấy bóng Lâm Nhuận nhạt nhòa. Dần dần bóng ấy biến mất. Ôi, chính là ông ta, ông già mặc áo mưa!
Đúng thế, đúng là ông già mặc áo mưa đang khóc, chỉ khác là ông ta mặc bộ quần áo của hộ lý.
Tư Dao bừng tỉnh khỏi giấc mơ. Thấy cô tỉnh lại, ông già vọi chạy nhanh ra ngoài.
“Ông đứng lại! Ông nói đi, tại sao ông lại làm như thế? Tôi có oán thù gì với ông?”
Nhưng ông ta đã chạy xa.
“Mong anh đừng báo công an”, Đậu Hoán Chi bước thẳng vào phòng làm việc của Chương Vân Côn. “Tôi biết anh là ai, anh cũng biết tôi là ai. Hiện giờ mục tiêu của chúng ta là một, tức là cứu sống Mạnh Tư Dao”.
“Thì ra ông đúng là Đậu Hoán chi, đúng là người mặc áo mưa! Nếu chúng tôi đoán không nhầm, thì ông đã tìm cách giết hại cô Tư Dao và các bạn của cô ấy, đúng không? Điều gì đã khiến ông thay đổi ý định?” Vân Côn bỗng nôn nóng muốn sỉ nhục Đậu Hoán Chi, may mà lý trí vẫn luôn trợ lực cho anh.
“Nó là con gái tôi…”
“Không thể! Cô ấy sinh vào tháng bảy…”
“Tôi biết, mẹ của Tư Dao kết hôn sau một năm mới sinh con. Sau khi mẹ nó lấy chồng, tôi chính thức bắt đầu các chuyện trả thù. Hành động đầu tiên rất điên cuồng, rất hèn hạ mông muội, rất động vật… chắc anh đã hiểu ý tôi.”
“Ông đã phạm tội, tội xâm hại mẹ cô ấy!”
“Anh đừng quên, bà ấy đã từng là vợ tôi”.
“Vâng, tôi quên rằng nói chuyện pháp luật với ông, tức là đàn gảy tai trâu! Ông đã giết hại bao nhiêu người vô tội rồi?”
Phải, có lẽ mình đã điên thật rồi. Nhưng mình đâu có làm gì sai? Trong bọn người đã nhiễm virút DBH, có kẻ tham lam, có kẻ đầy thú tính, có kẻ ác độc, thậm chí rồ dại; riêng mấy kẻ đó đã đủ phản ánh những cái xấu xa của bản tính con người dù mẽ ngoài hào nhoáng, dù vô tình hay hữu ý đều đã làm hại người khác mà hầu như không chút cắn rứt!
“Không có ai vô tội cả, chúng ta đều có tội!...Nếu cứ tranh luận suông thế này thì sẽ lỡ mất việc cứu chữa cho Tư Dao!”
“Nếu ông có thuốc đặc hiệu gì thì đưa ra đi, sao phải gặp tôi làm gì?”
“Vì tôi dám chắc ông muốn giúp nó. Ông cũng thừa biết, không thể có thuốc đặc hiệu với virút, nhất là đối với virút thế hệ mới. Không có cách gì diệt trừ, ngăn chặn bệnh tật. Không bao giờ có thuốc đặc hiệu!”
“Cho nên ông muốn tiếp tục nghiên cứu cách điều trị cho bà chị ông ngày trước chứ gì?”
“Đúng! Phải phối hợp đông tây y. Năm xưa tôi đang thử điều chế một loại thuốc hỗn hợp đông dược và tây dược, tiếc rằng chưa thành công thì chị tôi đã qua đời, gia đình tôi tan vỡ, tất cả trở thành công cốc”.
“Vậy ông muốn tôi giúp ông điều gì…ngoại trừ việc báo công an?”
“Chủ yếu là hai vấn đề. Năm xưa khi tôi nghiên cứu cách chữa, đã ghi chép rất nhiều và cất trong một cái hòm, đặt trong phòng thí nghiệm của đại học Y Giang Kinh nhưng lần này trở về lại không tìm thấy nó. Nếu đã bị vứt đi thì gay. Nhưng tôi được biết, các thứ tư liệu cũ – chẳng rõ có ích hay không – đều được cất vào gian hồ sơ ở tầng hầm khu nhà hành chính cũ. Bà già trông nom ở đó rất nghiêm. Không phải tôi không có cách để lọt vào nhưng vì đang mải nghiên cứu nên không muốn sinh sự lôi thôi. Vậy tôi muốn mời anh kèm tôi vào đó để lục tìm.”
“Ngoài ra, tôi mong anh tìm giúp vài sinh viên y biết làm các thí nghiệm – tốt nhất là biết cách tổng hợp dược liệu và thí nghiệm trên động vật – tôi xin trả lương cao, nhờ họ giúp trong kỳ nghỉ đông này. Mọi thiết bị máy móc, phòng ốc tôi đã có đầy đủ”.
Vân Côn gật đầu: “Hai vấn đề này không quá khó. Bây giờ có thể đi ngay đến phòng lưu trữ hồ sơ!”
Tư Dao thấy mình tuyệt đối không nhìn nhầm, ông già đó chính là người mặc áo mưa. Tại sao ông ta vào thăm cô? Lại còn khóc nữa? Phải chăng ông ta thực là người tốt, thoạt đầu đã khuyên mọi người đừng vào hang, sau này lại thường ngầm bảo vệ mình?
Nhưng tại sao ông ta phải lén lút như thế?
Lâm Nhuận bước vào. Tư Dao thấy anh mặc quần áo như thường ngày, thì có phần yên tâm, định kể với anh về giấc mơ lúc nãy hai người đều mặc quần áo bệnh nhân, nhưng lại thôi, nghĩ rằng sẽ chẳng lành.
“Bác sĩ cho rằng anh không cần nằm viện à?”
“Không cần. Ông bấy bảo vì mới ở giai đoạn đầu, chỉ cần chú ý nghỉ ngơi thỏa đáng thì sẽ ổn thôi. Cho nên anh mới sẵn thì giờ để ngày nào cũng vào với em”. Lâm Nhuận không cho cô biết buồng anh nằm chỉ cách buồng cô không đầy trăm mét.
“Em mong anh hãy vào nằm viện, có bác sĩ theo dõi thì vẫn hơn là ở ngoài một mình”.
“Nhưng nếu thế thì anh mất tự do quá, chẳng thể hàng ngày vào với em”.
Tư Dao mỉm cười nắm chặt tay anh, tạm quên cả chuyện người mặc áo mưa vừa vào lúc nãy.
Để làm gì chứ? Nếu ông ta định giết mình thì dễ như trở bàn tay, nhưng nếu định cứu mình thì quá khó.
Hãy tận hưởng những giây phút ở bên người mình yêu.
Từ sau khi đến Giang Kinh, Đậu Hoán Chi đã sắp đặt các thiết bị ổn định, lão chưa từng cho ai vào phòng thí nghiệm này. Cho nên bất chợt có thêm cả chục nghiên cứu sinh và sinh viên, lão thấy là lạ, mặc dù phòng thí nghiệm của lão ở Mỹ thường xuyên có đến hai chục nghiên cứu sinh và kỹ thuật viên làm việc cho lão.
Lão nhanh chóng gạt các mối lo ngại vẩn vơ sang một bên, mải miết chỉnh lý các tư liệu ngày xưa.
Bao hồi ức về 25 năm trước như những cơn ác mộng lại tràn về như dòng thác lũ.
Những hy vọng mong manh, nỗi lo sợ thất bại, nỗi khiếp hãi vì sợ bị mất…như muôn vàn mũi tên đang găm vào tim lão.
Ở đây không có chuyện thất bại, ta chưa bao giờ thất bại.
Những kẻ đã làm cho ta thất bại, ví dụ gã đàn ông của Đỗ Nhược, đã bị ta đánh bại bằng một phương thức khác.
Ta cực ghét bị mất, ta không thể bị mất, không thể đánh mất người thân duy nhất trên đời này.
Ngày trước chị gái là người thân duy nhất, nhưng ta đã phụ chị ấy, không cứu nổi chị ấy khỏi bàn tay tử thần, từ đó ta trở thành tông đồ của tử thần.
Số phận thật trớ trêu, lại nảy ra một vòng luân hồi trái khoáy? Sau 25 năm, cô gái xinh đẹp nằm trên giường bệnh ấy lại là người thân duy nhất của ta! Ta dã đạo diễn một vở bi kịch mà chính mình sắm vai, và ta lại phải đàm phán với tử thần.
Mấy nạn nhân đã nhiễm virút DBH hồi trước, từ sau khi bị rối loạn nhịp tim đến lúc đột tử, người sớm nhất là ba ngày, lâu nhất cũng chỉ ba tuần.
Thời gian biến thành kẻ tiếp tay cho tử thần.
Chính ta đã đặt mình vào tình thế tuyệt đường lui, phải quyết chiến với một kẻ địch quá mạnh.
Kết quả của cuộc chiến này không phải là kẻ anh dũng thì sẽ thắng, 25 năm trước ta chính là tên tù binh.
Đã gần nửa đêm, chỉ còn mình lão ngồi trong phòng thí nghiệm. Lão đã làm việc liên tục 24 giờ, chịu áp lực tinh thần nặng nề, dồn hết tâm trí và sức lực, những sợi tóc nhám bạc của lão rụng lả tả.

http://www.vandonstar.com
Thành viên cấp 5

vẹtcutie

vẹtcutie
Thành viên cấp 5
Chương 49
ĐI MÃI


Chiếc đệm trải giường trắng tinh, người y tá mặc bộ đồ trắng tinh đứng bên giường, mọi người đều cúi đầu.
Một linh cảm đáng sợ.
“Lâm Nhuận đâu?”
Người y tá khẽ lắc đầu. Một phụ nữ kiều diễm đang đứng đó, khuôn mặt đẫm lệ - bà Ưng Chỉ Hoành, mẹ của Chung Lâm Nhuận,
Không! Chắc mình đang ngủ mê. Căn buồng bệnh này sao lại giống bệnh viện số 7 được?
“Anh Nhuận hãy tỉnh lại, anh chờ em với, chúng ta đã hẹn là…”
“Kìa em, em lại nằm mơ à?” Khuôn mặt tươi cười của Lâm Nhuận kề ngay bên nàng.
Tư Dao bỗng giật mình tỉnh lại, đúng là nằm mơ, giấc mơ rất gở, cô không muốn kể cho Lâm Nhuận biết.
“Khó mà tránh được, cả ngày rãnh rỗi toàn đọc tiểu thuyết, không ngủ mê mới là lạ!” Tư Dao ngắm nhìn Lâm Nhuận, sắc mặt anh nom vẫn khá. Anh mặc âu phục chỉnh tề, chắc vừa mới hết giờ làm việc. Trông anh đầy vẻ tự tin và phấn chấn. Cô cũng thấy vui lây.
“Nào, chúng ta xuống dưới kia đi dạo” Lâm Nhuận kéo tay Tư Dao.
“Lâm Nhuận lạ thật, sao cứ không chịu nghe lời bác sĩ?” Bác sĩ vừa đi khỏi, bà Ưng Chỉ Hoành đã xót xa trách móc: “Con đang ốm đau thế này, không nên đi lại nhiều, đã dùng thuốc mãi đến giờ mà nhịp tim vẫn chưa ổn định…”
“Mẹ cứ yên tâm, con không sao đâu mà!” Vừa nãy vì sợ bị bác sĩ mắng, Lâm Nhuận không kịp thay quần áo, cứ thế chui vào chăn nằm. Anh gượng tỏ ra phấn chấn, ở bên Tư Dao rất lâu, lúc này mồ hôi mới túa ra.
“Mẹ đã mất cha con rồi, mẹ không muốn lại mất con”. Bà nhìn con trai mỗi ngày càng tiều tụy, nước mắt tuôn trào.
“Mẹ đừng bi quan như thế, con đã kịp thời đi khám, nên tiên lượng sẽ rất khá”. Lâm Nhuận hít sâu một hơi, anh thấy ngực đau ghê gớm.
“Tại sao con lạ cứ đóng bộ chỉnh tề để đi gặp Tư Dao? Chẳng lẽ cô bé không biết con đang nằm ở buồng cùng một tầng à?”
“Vẫn chưa biết ạ. Con muốn động viên Tư dao, không muốn cô ấy phải xót xa cho con, cho nên con giấu cô ấy. Tư Dao cũng như con, cần phải lạc quan; nếu cô ấy biết con cũng đang ốm dở thì chắc sẽ rầu rĩ, ảnh hưởng đến quá trình bình phục”.
“Con thật là…con đã bị cô ấy bắt mất hồn vía rồi! Con phải giữ gìn nghỉ ngơi chứ! Chú con chắc cũng đã đến Giang Kinh, rồi sẽ vào thăm con”.
“Cả con trai chú ấy cũng đến chứ?”
“Tất nhiên rồi”.
“Hay quá. Con đang có việc muốn nhờ nó”.
“Bác sĩ Phàn phải không ạ? Em là Tư Dao – bạn gái của anh Lâm Nhuận”.
Bác sĩ Phàn cầm ống nghe, ông hơi ngần ngừ, vẫn cảm thấy ân hận vì lần trước đã cho Tư Dao biết về bệnh tình của Lâm Nhuận. “A lô, Lâm Nhuận không có ở chỗ tôi!”
“Vâng, em biết ạ. Em mong bác sĩ sẽ viết cho anh ấy một giấy chứng nhận gì đó, để công ty đừng cử anh ấy đi công tác nữa… Là vì thấy anh ấy nói là đang có một vụ án rất quan trọng, sẽ phải đi công tác bất cứ lúc nào”.
“…chẳng lẽ anh ấy đã đi rồi à?”
“Chưa đi! Nhưng anh ấy đã nhắc trước với em, nếu hôm nào anh ấy đi không vào được, tức là đã đi công tác”.
“Anh ấy… tình trạng vẫn rất nhẹ, tuy có rối loạn nhịp tim nhưng chỉ cần đừng để bị quá sức, làm việc nhẹ nhàng thôi, thì vẫn được”.
“Nhưng em, bác sĩ bảo phải nằm viện để theo dõi…”
“Tình hình của cô, tôi biết, cô đã từng bị ngất”.
“Nhưng chẳng lẽ phải chờ anh ấy bị ngất đã, thì mới là đáng kể à? E rằng sẽ quá muộn!” Tư Dao thầm trách: ông thật là vô cảm! Cô biết, muốn thuyết phục được vị bác sĩ danh tiếng này thì phải báo Lâm Nhuận đến thuyết phục.
Chắc chắn ông ta sẽ chịu nghe.
Nhưng, tại sao anh ấy chưa đến nhỉ?
Máy di động reo chuông, Lâm Nhuận nhắn tin: “Anh đang đi trên đường, vài hôm nữa sẽ về”.
Ôi, cái anh chàng này dám coi sức khỏe như trò đùa!
Tư Dao vội gọi điện ngay cho anh, nhưng bên kia đã tắt máy.
Chắc là đang ở trên máy bay.
Một ngày sau đó, Tư Dao lại gọi điện mấy lần đều không gặp được Lâm Nhuận. Cho đến sâm sẩm tối, lại nhận được tin nhắn của anh phát lúc khá muộn, nói là đang ở Thanh Đảo, yên ổn cả, phải tiếp khách rất nhiều. Anh cho cô biết tên khách sạn và số phòng.
Cô bèn gọi ngay đến khách sạn, đúng là tối qua Lâm Nhuận đã đến, và đặt một phòng ở đó.
Thôi đành chờ anh ấy về, mình sẽ xạc cho một trận.
Cô cảm thấy không khí có vẻ hơi khác thường.
Có lẽ vì Lâm Nhuận không gọi điện, mà chỉ nhắn tin.
Có vẻ không giống với tác phong của anh. Anh thường nói chỉ mong từng giờ từng phút được nghe giọng nói của cô kia mà.
Cô cố tìm lý do giúp anh… có lẽ vụ án đó rất nhạy cảm, từng câu nói của anh đều bị giám sát cũng nên. (Tại bọn người đáng ghét Đắc Quảng đã làm cho cô cứ phải nghĩ ngợi lan man!)
Quách Tử Phóng và Lịch Thu vào thăm, khiến cô càng thêm nghi ngờ. Họ vẫn cười nói như mọi lần nhưng vẻ mặt thì rất không tự nhiên. Có lẽ, vị “người nhà” Tử Phóng này đã biết thêm nhiều thông tin xấu về bệnh trạng của cô.
“Trước khi đi công tác, anh Nhuận có nói với người sẽ đi bao lâu không?”
Tử Phóng lắc đầu: “Tôi có hỏi, anh ấy bảo là tình hình phức tạp, khách hàng thì đông, khó mà nói trước hôm nào sẽ về”.
“Chắc anh phải biết Lâm Nhuận đi đến vùng nào chứ?”
“Tất nhiên. Thanh Đảo!”
Tư Dao đã thấy hơi yên tâm: “Gọi hết cả hơi mà chẳng gặp được. Vụ việc quá bề bộn như thế, lẽ ra nên từ chối phăng mới phải! Anh ấy chẳng lo giữ sức gì cả!”
Lịch Thu lại đeo kính lên, ánh mắt ẩn sau cặp kính, nhưng Tư Dao cảm thấy có phần là lạ, nhưng không nhận ra được là thế nào.
Sau khi hai người đi ra, Tư Dao vẫn ngờ ngợ ánh mắt của Lịch Thu, không nhìn thấy nên chẳng rõ có điều gì lạ lùng. Hay là giác quan thứ sáu của mình…cô ngần ngừ, rồi bước ra theo, khẽ nói với y tá rằng chỉ xuống dưới đi dạo.
Nhìn xa xa, ngoài cửa bệnh viện, thấy hai người đang đi. Lịch Thu bỗng dừng lại, cúi đầu, lấy ra một mảnh khăn giấy, lau mặt.
Lich Thu khóc hay sao?
Tử Phóng nhè nhẹ vỗ vai Lịch Thu, nói mấy câu an ủi gì đó.
Tư Dao chợt có một linh cảm chẳng lành.
“Đây là Văn phòng luật sư Thiên Hoa, xin hỏi, chị muốn được luật sư nào tư vấn ạ?” Giọng cô nhân viên thường trực.
“Luật sư Chung Lâm Nhuận. Tôi là khách cũ của anh ấy”. Tư Dao đứng ở gian nhà chính của bệnh viện, gọi di động.
“Xin chờ một chút…rất xin lỗi chị, anh ấy đã không làm ở đây nữa”.
“Thế ư? Anh ấy đã đi đâu? Tôi muốn liên lạc với anh ấy…”
“Rất xin lỗi, anh ấy…đã mất…cách đây hai ngày”.
Mọi vật trước mắt Tư Dao đều nhạt nhòa, mọi người đang vội vã ra vào cổng bệnh viện…hội tụ lại thành bốn chữ lớn đỏ tươi.
Đau thương đến chết
Cô chỉ nhìn rõ bóng một người đang mặc áo mưa lùng thùng.
“Mau lên, bệnh nhân bị ngất! Cấp cứu…” Một y tá đi ngang qua nhìn thấy Tư Dao ngã gục, lập tức kêu lên. Các nhân viên cấp cứu chạy đến. Người y tá ấy chết lặng.
Tim của Tư Dao đã ngừng đập.

http://www.vandonstar.com
Thành viên cấp 5

vẹtcutie

vẹtcutie
Thành viên cấp 5
Chương 50
ĐAU THƯƠNG ĐẾN CHẾT


Năm ngày liền, lão chỉ ngủ chừng bảy tám tiếng đồng hồ, đều là ngủ gật những khi không thể nào gượng được nữa.
Hệt như tình cảnh 25 năm về trước.
May mà lão cũng không xa lạ với cung cách làm việc cường độ cao. Hồi làm ở Trung tâm nghiên cứu, Hoán Chi đã từng nổi tiếng là người ham công việc, thành tựu vượt trội đâu phải bỗng dưng mà có được! Nhưng làm việc gian khổ kéo dài nhiều năm cũng đã gặm nhấm sức khỏe của lão, trông lão già nua hơn những người cùng tầm tuổi. Lão mắc chứng tiểu đường và huyết áp cao, và cả bệnh trầm cảm nữa. Lão dùng thuốc suốt ngày.
Nhưng bao năm qua lão vẫn không bận tâm, là người đã chết một lần rồi, lão đã mất cảm giác đau.
Sống, tuy đau khổ đấy nhưng lão còn có mục đích.
Cho đến hôm nay lão nhận ra rằng, mục đích của lão, kế hoạch của lão chỉ làm cho lão càng thêm đau khổ; và đúng và lúc này thì lão lại khôi phục cảm giác đau.
Lão mệt rũ người, đôi mắt nhòa lệ.
Lão đã hủy hoại sự sống của đứa con gái. Những hành vi ngu xuẩn và cực đoan. Lão cũng nhớ mình còn hủy hoại sự sống của con cái người khác – các bạn của con gái lão, các sinh viên đại học Y Giang Kinh.
Lão dường như tuyệt vọng. Nếu vị chúa tể cai quản vũ trụ xử công bằng, thì cũng sẽ không cho con gái lão có được cơ hội.
Có lẽ đã đến lúc mình nên nhìn vào mặt con gái.
Mấy hôm nay, nghĩ đến Tư Dao lão mới nhận ra rằng đứa con gái rất giống lão, nhạy cảm, có trí tuệ, và nhất là nét cá tính cứng cỏi đến mức gần như cố chấp.
Phải vào thăm con, dù là nhìn lén cũng được. Nửa năm qua đã bao phen lão bí mật theo dõi Tư Dao, nhưng đều mang tâm trạng ai oán, với ý định giết chóc. Đây đúng là sự bỡn cợt của Đấng sáng tạo khi tạo ra loài người: vào lúc này lão chỉ cầu được trìu mến nhìn đứa con gái chưa bao giờ nhận lão là cha.
Như một kẻ mất hết tri giác, lão ra khỏi phòng thí nghiệm, đi về hướng bệnh viện.
Lão đi giữa đường đông nghẹt xe cộ, như đang đi giữa chốn không người; các tài xế bấm còi nguyền rủa, lão cũng hoàn toàn không nhận ra.
Lão đã suy kiệt toàn thân. Chỉ còn ý niệm mạnh mẽ muốn gặp con gái, đang nâng đôi chân lão bước đi.
Bước đến cửa chính của khu buồng bệnh, lão nhìn thấy con gái như một bông hoa héo khô, đổ sụp xuống đất.
Lão kinh hãi đờ đẫn, rồi nghe thấy người y ta gọi to. Lão bước lại, đặt bàn tay run run lên ngực con gái.
Trái tim non trẻ ấy đã ngừng đập.
Tất cả đều giống như 25 năm về trước.
Đây là vòng luân hồi lạnh lùng mà lão đã tạo ra.
Lão cảm thấy dường như máu ở não đã rút đi hết, ngực lão bỗng đau dữ dội.
Trong túi lão đang có thuốc.
Nhưng lão không lấy ra.
Trong đời, đây là lần đầu tiên lão chấp nhận số phận.

http://www.vandonstar.com
Thành viên cấp 5

vẹtcutie

vẹtcutie
Thành viên cấp 5
Chương Kết
VĨ THANH


“Có thể tạm giải thích… có lẽ nên khẳng định cách giải thích này: những điều Tư Dao đã trải qua hồi thơ ấu đã cứu sống cô ấy”. Chương Vân Côn đang giải thích với Quách Tử Phóng, Lịch Thu, Trương Sinh và Điền Xuyên – họ đã như trút được gánh nặng. “Thôn quái dị vốn có tập quán “thay máu”, tức là dùng các côn trùng để hút máu bệnh nhân, họ cho rằng làm thế có thể hút hết các chất độc trong máu. Virút ‘Đau thương đến chết này’ đã tồn tại lâu dài trong thiên nhiên, các loại trùng bọ là vật trung gian truyền nhiễm. Tôi suy đoán rằng trong cơ thể lũ trùng bọ dùng để “thay máu” ấy luôn mang virút này, với số lượng cực ít. Khi người ta bị những con bọ mang ít virút ấy đốt, thì người sẽ bị nhiễm một số virút, vì thế mà sinh ra kháng thể; có lẽ đã có tác dụng tương tự như vắc-xin phòng chống dịch bệnh. Khi thật sự bị nhiễm virút dịch bệnh từ bên ngoài, kháng thể sẵn có sẽ chống lại sự xâm nhập ngoại lai. Người dân Thôn quái dị thường dùng biện pháp cho bọ đốt để phòng dịch bệnh, chắc là vì họ cũng đã quan sát thấy hiện tượng này. Hồi nhỏ Tư Dao từng bị dân thôn đó thực hiện ‘thay máu’ – có vẻ như hành hạ con người, nhưng chính cái việc làm bừa thô bạo ấy đã bảo vệ được tính mạng Tư Dao ngày nay ”.
“Ý anh là Tư Dao không bị virút hoành hành? Cô ấy đã được chẩn đoán là viêm cơ tim kia mà?”
“Đúng là cô ấy có bị viêm cơ tim, nhưng rõ ràng là không do virút gây ra. Nên coi đó là viêm cơ tim cấp tính, chứ không phải viêm do virút. Nguyên nhân của chứng bệnh thuộc thể này còn chưa rõ mấy, riêng với Tư Dao, có thể là do bị sợ hãi, mệt nhọc kéo dài, nên sức đề kháng giảm sút, rối loạn chức năng tim mạch, rồi dẫn đến cơ tim có phản ứng viêm. Hiện giờ cô ấy tạm thời qua cơn nguy hiểm, nhưng cơ tim bị viêm rất nặng, đã có hiện tượng sốc, ngừng đập, các bác sĩ cấp cứu đã nghĩ cô ấy khó mà qua được, may nhờ tiêm thuốc trợ tim và nhiều đợt xung điện, đã cứu vãn kịp thời”.
Tử Phóng nghĩ ngợi, rồi nói : “Nhưng mà…. Thôn quái dị đã có cách ‘miễn dịch’ thô bạo kiểu ấy, sao dân thôn vẫn bị chết nhỉ?”
“Chỉ dựa vào ‘vắc-xin dân dã’ thì hệ số rủi ro sẽ rất cao. Chắc gì các con bọ ấy đã mang một ít virút? Và, nếu có mang virút thì chưa chắc đã ‘cấy’ thành công và cơ thể người; và dù có ‘cấy’ được, thì mức độ tiếp nhận của từng người sẽ rất khác nhau. Điều này giải thích tại sao bà mẹ Tư Dao cũng được dân quái thôn bắt buộc ‘khử độc’, đã bị bọ đốt, mà vẫn không được ‘cấy thành công’, cho nên sau này đã bị Đậu Hoán Chi hại”.
Mọi người đều thấy ngậm ngùi. Tử Phóng nói: “Nếu sớm biết thế này, thì nên bảo cô ấy cứ phớt lờ, khỏi phải chịu giày vò oan như vậy!”
Vẻ mặt Vân Côn vẫn nghiêm túc: “Mấy hôm nay tôi và vài nhà khoa học trò chuyện với nhau, mọi người đều thấy hú vía: rất may, Tư Dao và các anh chị đã miệt mài tìm hiểu điều tra, không những đã làm sáng tỏ các sự việc bí ẩn mà còn ngăn chặn được một đại dịch bùng phát. Đậu Hoán Chi đã dùng virút ‘Chết đau thương’ vài chục năm mới gây bệnh một lần trên quy mô nhỏ ở quê, cải tạo tổng hợp được số lượng lớn virút; y dự định, sau khi theo dõi điều tra số ít nạn nhân kia, nắm được quy luật gây bệnh, thì sẽ phát tán tràn lan vào cộng đồng người, tức là gây ra đại dịch. Loại virút mới này có khả năng tồn tại, sinh sôi thành số lượng lớn trong cơ thể. Ngoài Tư Dao coi như đã sẵn ‘vắc-xin’ trong người, thì các nạn nhân kia – gồm hai nhóm thanh niên mùa hè năm ngoái đi chơi Tân Thường Cốc, và một thanh niên Thôn quái dị từng vào hang quan tài – đều không ai thoát chết. Trong các nạn nhân, có một nam sinh viên đại học Y Giang Kinh, cô người yêu của cậu ta gần đây cũng đột tử; một nạn nhân – nữ sinh viên khác, người yêu hồi cô ta còn sống là một tiến sĩ – học tại chức, công tác tại bệnh viện trực thuộc số 1, cách đây hai hôm cũng đột tử trong giờ làm việc. Đủ thấy, nếu loại virút này bị phát tán ở một thành phố lớn như Giang Kinh, thì hậu quả sẽ là không thể tưởng tượng nổi”.
Trương Sinh hỏi: “Thì ra, vô tình, bọn tôi cũng đã làm ‘người tốt việc tốt’. Liệu bao giờ cô ấy sẽ hồi tỉnh?”
Bác sĩ Tạ Tốn ngồi bên cạnh lắc đầu: “Các chỉ số chức năng đều tương đối ổn định, tôi cho rằng trạng thái hôn mê lúc này của cô ấy chỉ là sự tự điều chỉnh của cơ thể mà thôi. Cũng chưa rõ tình trạng sẽ kéo dài bao lâu”.
Mọi người lao xao bàn tán. Lịch Thu vẫn nặng trĩu lo âu, bước đến bên giường, đưa tay nhẹ vuốt lên khôn mặt võ vàng của Tư Dao, khẽ nói: “Dao Dao hãy tỉnh lại đi! Rồi về nhà, chị sẽ nấu cho em các món tẩm bổ”.
Bất chợt, một hồi chuông điện thoại di động reo vang. Tạ Tốn cau mày: “Ơ kìa, lúc nãy tôi đã dặn các vị, phòng theo dõi bệnh nhân nặng có rất nhiều thiết bị y tế, phải tắt di động kẻo sóng sẽ làm sai lệch các thông số!”
Mọi người ngó nghiêng, xem máy của mình. Thực ra ai cũng rất nghiêm chỉnh chấp hành, máy của họ đều tắt.
Tiếng chuông lại reo, phát ra từ trong cái tủ con ở đầu giường.
Máy của Tư Dao.
Tử Phóng bước đến cầm máy ra, nhìn xem. Hơi ngỡ ngàng.
Anh khẽ đọc: “Dao Dao! Uống nước suối dưới chân vách Niết Bàn, ước một điều, thì nhất định sẽ được thỏa nguyện. Em đoán xem anh đã ước điều gì? Bây giờ thì không quan trọng nữa, vì anh đã được thỏa lòng rồi!”
Đó là tin nhắn gửi từ máy của Chung Lâm Nhuận.
Lịch Thu gỡ cặp kính ra, lau nước mắt giàn giụa.
Mạnh Tư Dao vẫn đang hôn mê trên giường bệnh. Mọi người đều chưa nhận ra một giọt lệ đã từ khóe mắt của cô lăn xuống, đọng lại nơi tóc mai.

The end.

http://www.vandonstar.com
Thành viên cấp 3

TRANG.AK

TRANG.AK
Thành viên cấp 3
vẹt ê
đọc lại kái kết thúc đy
TƯ DAO k chết ma` :((
iêu TƯ DAO lứm :X

Thành viên cấp 5

vẹtcutie

vẹtcutie
Thành viên cấp 5
ừ đúng òy ~^^
cả truyện kết nhất kâu
" Tớ đang ở bên kạnh kậu " Smile_43

http://www.vandonstar.com
Thành viên cấp 3

TRANG.AK

TRANG.AK
Thành viên cấp 3
vẹtcutie đã viết:
Tử Phóng bước đến cầm máy ra, nhìn xem. Hơi ngỡ ngàng.
Anh khẽ đọc: “Dao Dao! Uống nước suối dưới chân vách Niết Bàn, ước một điều, thì nhất định sẽ được thỏa nguyện. Em đoán xem anh đã ước điều gì? Bây giờ thì không quan trọng nữa, vì anh đã được thỏa lòng rồi!”
Đó là tin nhắn gửi từ máy của Chung Lâm Nhuận.
Lịch Thu gỡ cặp kính ra, lau nước mắt giàn giụa.
Mạnh Tư Dao vẫn đang hôn mê trên giường bệnh. Mọi người đều chưa nhận ra một giọt lệ đã từ khóe mắt của cô lăn xuống, đọng lại nơi tóc mai.

[/b]
The end.
anh thick đoạn nay`
lâm nhuận yêu da0 da0 dã man
ngưỡng mộ wa' ik Smile_08

Thành viên cấp 5

vẹtcutie

vẹtcutie
Thành viên cấp 5
tại sao tjểu thuyết kinh dị TQ toàn kết thúc như thế nhỉ
họ iu nhau pao nhjêu thỳ kết kuộc buồn bấy nhjêu ..

http://www.vandonstar.com
Ban Quản Trị

Admiиistrator

Admiиistrator
Ban Quản Trị
Troài oai... Tiểu thuyết kinh dị đọc xong nghĩ lại thì chả phải tiểu thuyết kinh dị. Giống tiểu thuyết tình yêu pha lẫn trinh thám + thêm tí gia vị xã hội đen... Chán!

http://www.vandonstar.com

Sponsored content


Thông điệp [Trang 5 trong tổng số 5 trang]

Chủ đề mới hơn

Chủ đề cũ hơn

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết